Đại Nam dị truyện
Đại Nam dị truyện Thể loại: Viễn tưởng, Kinh dị Rating: 13+
https://plustruyen.blogspot.com/2014/03/ai-nam-di-truyen.html
Đại Nam dị truyện
Thể loại: Viễn tưởng, Kinh dị
Rating: 13+
Phần dẫn: DỊ NHÂN
Hồi thứ tám: LƯỠI HỔ(Đang Cập Nhật)
Hồi thứ chín: ĐẠO MỘ
Hồi thứ mười: DI QUAN
Hồi thứ mười một: LẠC VU
Hồi thứ mười hai: TRẤN QUỐC HỘI
Hồi thứ mười ba: MA TỘC
Hồi thứ mười bốn: NHAI XẾ
Phần dẫn “DỊ NHÂN”
Hắn đã vượt qua ngôi làng ấy.
Ngôi làng mà người ta gọi là ngôi làng ma.
Hắn đã vượt qua nghĩa địa ấy.
Nghĩa địa của ngôi làng ma.
Bây giờ hắn đứng trước một rặng tre lớn. Trên khuôn mặt hắn, mồ hôi
chảy thành từng hàng, thậm chí ngay cả trong cái không khí lạnh lẽo này.
Khuôn mặt ấy, cái khuôn mặt nhợt nhạt vì vừa trải qua một trận chiến mà
trước khi dấn thân vào, hắn cũng không thể tin chắc mình có thể vượt
qua hay không, bấy giờ có chút co giật.
Cả đời hắn xuất hiện hai cơn
co giật như thế, lần đầu tiên là vào một đêm mưa. Một ánh chớp lóe lên,
kéo dài trên bầu trời. Mặc dù đã chuẩn bị trước, nhưng hắn vẫn giật
mình khi tiếng sấm vang lên sau đó vài khoảnh khác. Hắn đã bật chăn, vụt
dậy, đẩy cửa chạy sang phòng bố mẹ hắn.
Thật lạ, trong căn phòng,
đèn vẫn sáng. Hẳn là đã khuya lắm rồi, nhưng đèn vẫn sáng. Cơn tò mò làm
hắn không bước vào ngay mà ghé mắt qua cửa để nhìn. Hắn thấy bố hắn
đang ngồi ngay ngắn trên ghế, tay cầm một chiếc thìa, xúc ăn một vật gì
đó. Một chậu cây cảnh đặt trong phòng che khuất món ăn của bố hắn, món
ăn mà cứ nhìn theo cách ăn của bố hắn thì hẳn là ngon lành lắm. Khi ấy
hắn đẩy cửa vào, toan làm mặt giận với bố vì không cho mình ăn cùng. Khi
ấy, hắn thấy món ăn khoái khẩu của bố hắn.
Đó là một cái đầu người!
Trên bàn, một cái đầu người được đặt ngay ngắn trên đĩa. Phần đỉnh của
cái đầu bị cắt phạt đi nhưng không quá sâu, như thể nếu cắt sâu quá thì
“thức ăn” sẽ bị rớt ra vậy. Hắn có thể thấy được cái cán thìa nhô lên từ
cái lỗ ấy. Như thể khi ăn xong người ta không đặt thìa xuống mâm mà đặt
vào trong bát vậy.
Khuôn mặt đờ đẫn của người chết không hề vương
chút máu nào, hẳn là người ta đã rửa sạch trước khi sử dụng. Nhưng trên
khuôn mặt ấy, ánh mắt trợn ngược của người chết không được vuốt mắt cho
thấy nỗi hãi hùng của những giây phút cuối cùng khi sống. Cái miệng há
hốc càng xác nhận cho sự kinh hãi ấy. Có cái bớt nhỏ trên trán người
chết. Cái bớt nhỏ này, lại tô điểm cho sự kinh hoàng của hắn càng trở
nên kinh hoàng hơn.
Cái bớt xanh nhỏ bé này, là của mẹ hắn!
Hiển nhiên, bố hắn khi nãy đã xúc lấy não của mẹ hắn mà ăn.
Năm thìa! Bố hắn ăn toàn bộ bộ não của mẹ hắn chỉ trong năm thìa. Khi
ấy, hắn mới năm tuổi. Năm thìa, hắn nhớ rất rõ, bởi từng chi tiết của
bữa ăn diễn ra trong đầu hắn một cách tỉ mỉ đến hàng ngàn lần. Tận đến
bây giờ, mỗi khi thức giấc, hắn vẫn có thói quen lẩm bẩm đếm từng thìa…
Lần thứ hai, khi cơ mặt hắn co giật, chính là bây giờ.
Trên đùi trái của hắn, máu đã ướt đẫm đến tận đôi giày vải. Hắn hiểu, nhờ vết thương chí mạng ấy, mà hắn sống sót.
Hắn lê từng bước chân nặng nhọc vào bên trong lũy tre tối tăm.
Có một tiếng hát ru văng vẳng đâu đó…
Phía trên cái gò đất cao chưa đến hai trượng này, một cây đa khổng lồ
đen đúa trong đêm đầy những rễ đâm từ trên cao xuống đất như một con
quái thứ đang tìm cách chui xuống đất. Có một ngôi nhà nhỏ nằm lọt trong
những móng vuốt ấy.
Ngôi nhà sáng đèn.
Cái thứ ánh sáng phát ra
từ ngôi nhà nhỏ này quá mỏng manh yếu ớt so với bóng tối hùng vĩ bao
trùm lấy nó, thành ra, nó chỉ đủ sức cho thấy những rặng tre đung đưa
một cách ma quái khắp nơi xung quanh ngôi nhà
Hắn bước chậm rãi đến trước cửa, toan đẩy ra. Chợt bên trong có tiếng nói yếu ớt vọng ra:
- Hồ Nguyên Tấn, ngươi cũng có thể vượt qua “mê hồn địa” của ta thực ư?
Hồ Nguyên Tấn lại đáp:
- Tại hạ có uống một viên “đoạn trường[1] tễ”.
Có tiếng cười nhạt bên trong nhà.
- Chỉ có thế thôi sao?
Hồ Nguyên Tấn bấy giờ đáp:
- Tại hạ… Tại hạ… phải tự đâm vào đùi mình, chân bên phải, hẳn là… thành tật rồi.
Tấn lại nhói đau, trên đùi hắn, con dao nhọn vẫn xuyên ngang qua đùi,
khiến cho mỗi khi cử động, hắn đều cảm thấy đau thấu tâm can. Máu vẫn
không ngừng rỉ ra trên đôi dao ấy.
Trong nhà vang lên một tràng cười lớn, tuy yếu ớt nhưng cực kỳ ma quái, một tiếng nói cất lên:
- Hay lắm, uống thuốc độc để cơn đau đớn giúp ngươi được tỉnh táo hơn,
đến khi không chịu được thì tự đâm vào chân mình để cả hai cơn đau cùng
hợp lực khống chế sự mê muội, từ đó thoát qua được “mê hồn địa” của ta.
Cái nghĩa địa này, không dùng được nữa.
Nói rồi tiếng ở trong nhà bật lên một tràng cười sảng khoái, như thể vừa được xem một vở tuồng hay vậy.
- Ngươi đã mất công như thế, để ta cho ngươi xem cái ngươi vất vả đi tìm. Ngươi hãy vào đây…
Hồ Nguyên Tấn nghe nói thế thì hít một hơi rất sâu, đẩy của bước vào.
Trong nhà, tất cả mọi vật dường như đều được làm từ gỗ, một cái ban thờ
lớn chiếm đến nửa gian nhà, một cái sập gụ lớn bóng lộn chắc nịch, bên
trái có một tủ sách lớn với vô số sách sắp đầy, một bộ bàn ghế mà trên
bàn vẫn còn bày một ấm trà có lẽ mới pha vì vẫn còn có thể thấy mùi thơm
ngào ngạt và bốc khói từ ấm, tất cả đều được làm bằng gỗ, được khảm ốc
rất cầu kỳ và tinh xảo nhưng vẫn tránh được sự diêm dúa dễ thấy ở đồ
khảm ốc. Mọi đồ vật được sắp xếp rất gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ, chắc
hẵn vẫn được thường xuyên lau dọn tỷ mỉ.
Phía bên phải ngôi nhà có
một cánh cửa nhỏ ngăn giữa hai phòng. “cạch” một tiếng, Tấn thấy cánh
cửa này mở ra, để lộ ra bên trong một căn phòng hẳn cũng chỉ thắp một
ngọn nến trong đó. Bóng đen vừa mở cửa đứng nguyên ở đó như mời hắn vào.
Trống ngực hắn đập thình thịch, nhưng đích đã ở rất gần làm tâm trí hắn
nhộn nhạo. Hắn bước tới gần cánh cửa, từ đây hắn có thể thấy rõ hơn
bóng đen đứng đó. Đấy là một dáng hình phụ nữ mềm mại, yểu điệu nhưng
hơi gầy gò, đầu nàng hơi cúi xuống đúng như cung cách của một người
dưới, mái tóc người này không búi lên như những người phụ nữ Đại Nam
thời ấy vẫn làm, mà xõa tóc che đi phần lớn khuôn mặt.
Mặc dù thân
hình người này tao nhã nhưng khi đến gần, hắn có thể thấy rõ hơn nước da
nhợt nhạt đến xanh xao của nàng. Hắn biết nàng là ai.
Đột nhiên
nàng ngẩng cao đầu, để lộ bộ mặt xương xẩu và đôi mắt mở to, đôi mắt này
thâm quầng mà đục ngàu máu rất hung tợn, nó không hề có lòng đen mà chỉ
dày đặc những tia máu kết thành một màu đỏ thẫm cho cả đôi mắt. Trên
gương mặt ấy, đôi môi cũng tái ngắt đi đến thâm đen như vừa đi giữa trời
lạnh. Hàm răng đều đặn như những hạt lựu đỏ au những máu…
Hiển nhiên, đó là một ma nữ.
Ma nữ này vùng lên toan nhảy xổ vào Tấn. Tấn bình thản nhìn nó. Ngay lúc này phía bên trong có tiếng quát:
- Mai con, đừng làm thế, không ích gì đâu.
Ma nữ nghe thấy thế lại thôi không nhảy vào hắn nữa. Nó vẫn gầm ghè như
một con chó bị chủ quát nhưng vẫn chỉ chực tấn công người khách lạ. Đầu
ma nữ hơi cúi xuống theo lệnh người trong nhà nhưng đôi mắt vẫn hướng
lên một cách giận dữ làm phần trắng trong con mắt chiếm đến quá nửa,
khiến cho vẻ dữ tợn càng tăng thêm bội phần.
Tấn dường như không
quan tâm đến ma nữ này, thản nhiên lướt qua trước mặt nó. Nhưng ngay
khoảnh khắc hắn lướt qua như thế, ma nữ liền thét “Á” một tiếng man dại,
bật ngược về sau đến một trượng.
Tấn không thèm quay mình lại, chỉ
đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Chợt lại có một tiếng “Á” vang lên. Nhưng
đây không phải là tiếng của ma nữ, mà là tiếng của Hồ Nguyên Tấn. Dưới
ánh đèn leo lét nhảy múa một cách ma quái, hắn mở to đôi mắt đến hết mức
có thể. Trong chốc lát, hắn quên cả cơn đau, bởi hắn thấy một thứ kinh
dị nhất từ trước đến giờ.
“Thứ đó”, đang nằm trên giường!
[1] Thuốc làm đứt ruột